Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tự sự

Lá thư mùa Thu!

Hình ảnh
Ráng chiều!!! Ráng chiều mùa này không còn là những vệt tím, dãy cam đan xen vào nhau nữa! Cũng hiếm khi là mấy tảng mây ngơ ngác, lững thững, vô vi ngày nào…  Tiếng còi tàu vọng vang giữa chập chờn, yên ắng đã không còn khiến con người ta hãi hùng, phẫn nộ như trước nữa! Lũ kiến vẫn đang cuống cuồng lạc lối nhau bởi mấy tấm màn sương rét mướt đương đoạ đày, ghì chặt lên mấy bước chân nhỏ bé thất thần, tội nghiệp… Mà em ơi, Thu về… mấy dấu cô liêu?! Con phố nơi anh sống đẹp vô ngần, láng nháng những căn nhà thưa thớt trầm mình dưới dãy đồi xanh um mà bịt bùng trong tầm mắt. Xa xa là mấy nhánh sông chợt rạng ngời và óng ánh đến say lòng.  Sông xứ này sao lắm kiêu sa và trập trùng quá đỗi? Tưởng chừng như sự ơ thờ của lồng lộng chỉ có ở lòng người đang khắc khoải bởi chia phôi chất chồng lên năm tháng… thì mấy khúc sông dài ngoằn mà móp méo nơi đây cũng có khác gì mấy! Thỉnh thoảng có mấy con ong rừng lò mò với đôi cánh ướt nhẹp bởi sương-tuyết làm xao động những lặng lẽ vốn dĩ ...

Thu sầu!

Hình ảnh
Em,  Ngót nghét ba năm xứ này rồi, thời gian vèo cái tưởng như suôn sẻ mọi điều thì lại có quá nhiều thứ đáng lo nghĩ. Nếu biết mọi sự đầy khó khăn thế này có lẽ anh không đủ can đảm để đến đây.  Nhớ em, mà cũng chưa từng một lần được ẵm thằng con, vậy thì mọi thứ dẫu đủ đầy, thừa mứa nơi đây cũng có ý nghĩa gì? Cuộc sống nơi này như vật vờ cho qua hết tháng ngày mong mỏi, lê thê, vô vị quá.  Anh chỉ biết cặm cụi làm, đọc và viết làm xàm nhiều thứ để đừng có khoảng trống nào cho suy nghĩ, muộn phiền hiện hữu. Càng cố bao nhiêu càng khiến những toan tính, lo âu vây ráp mình bấy nhiêu. Mệt mỏi thật!  Hai vợ chồng mình cũng ít nói chuyện hẳn, dường như mọi lúc gọi về thì thời gian tương tác đều dành hết cho thằng con, có chăng chỉ là vài ba cái nhìn chóng vánh, tư lự mà thôi. Vui đó thôi, để khi tắt điện thoại rồi nhiều suy nghĩ bâng quơ dồn dập kéo về.  Anh cũng không còn tâm trí thơ thẫn trau chuốt câu chữ như mọi khi, sự hốc hác cằn cỗi đang hiện diện vây bủa qu...

At → Ta

Hình ảnh
Fort Worth - Tiểu hàn 2021  Còn nhớ... Buổi sáng đầu tiên đặt chân lên xứ này. Đó là mùa mà cái lạnh đã bao phủ khắp nơi, để sắp xếp mọi sự ồn ào vốn có nên lặng lẽ, ngăn nắp hơn. Mùa của những bức tranh tối giản, mộc mạc, đầy tinh tế. Thật vậy, chỉ có sự khéo léo của tạo hóa mới bôi nhạt được mấy sắc màu chói lóa mà không phải nhận lại bất kỳ sự phẫn nộ hay hờn tủi nào... Từ chiếc lá cho đến cái sừng nai đều hài lòng với những vẻ điểm trang đầy hoang vắng, ẩm mục đó. Mỗi sáng thức dậy ta đều mong cho nó sớm qua đi. Nhìn những hàng sương mỏng lờn vờn trên mặt hồ, lòng thấy ghen tị mà ngưỡng mộ lắm. Muốn biện bạch cho sự nhút nhát của bản thân thì cũng chẳng làm cho hàng cây, bầy ong... ấm lên được. Cuộc sống cứ quẩn quanh ô kính mà tận hưởng sự cằn cỗi cho qua hết tháng ngày nông nỗi. Chẳng có cái lạnh nào là vĩnh cửu và cũng chẳng có sự hoang phí nào là muôn miên. Càng sống nhiều thì càng độ lượng, già nua hơn. Ta có thể tha thứ cho sự vô cảm của bản thân, cố tìm cách lôi kéo than...

Thằng em thèm ăn

Hình ảnh
Em dụ ta ăn... mấy ngọt ngào Ăn rồi, ghiền lại... biết làm sao? Ngọt-Đắng ta chưa vừa cái bụng Hay là ăn vụng.... khỏi chờ khao?

Tấm giấy khen!

Hình ảnh
Cuối năm! là khoảng thời gian người ta đua nhau khoe thành tích của con bằng nhiều cách Lướt face, tôi thấy anh bạn cùng thời tiểu-trung học chia sẻ tấm ảnh này, cái cảm giác đầu tiên là trống rỗng, bế tắc và quen thuộc lắm. Trống rỗng: vì hơn ai hết tôi hiểu được cái cảm xúc của cậu bé này khi mà mình cũng đã từng trải qua những tháng ngày trong quá khứ như vậy, tách biệt, tự ti và chán nản... Quen thuộc: bởi sau hơn 25 năm ngồi ghế nhà trường cho đến tận bây giờ thì cái hệ thống giáo dục VN nó vẫn thế, những tấm ảnh thế này đã từng xuất hiện rất nhiều lần trong quá khứ, có thay đổi chăng là những tấm giấy khen được in to hơn, màu mè hơn. Bế tắc: những ngày tháng cuối cùng khi còn ở lại Sài Gòn tôi dành hẳn cuộc sống mình cho việc giáo dục với hy vọng sẽ thay đổi được chút gì đó cho mấy bạn trẻ... Nhưng rồi chợt nhận ra đó là cả một bước tường thành cũ kỹ và kiên cố, khó có thể thay đổi được gốc rễ của lối suy nghĩ "hào hùng-toàn thắng" cho được. Cuối cùng thì "chả được...

Tháo giày!

Hình ảnh
Từ ngày tháo bỏ đôi giày Là thôi cái nghiệp miệt mài IT Vui buồn xứ Mỹ có gì? Đôi dòng thăm hỏi... quý thì có hơn! Ờ thì!... thầy cũng “xanh nhờn” Nhờ dịch cô vít biết hờn thế gian Về nhà buông lụa thả màn Ra đường “bao bọc” như nàng Ninja (ninja lead) Dòng đời rồi cũng trôi xa Thời gian đóng cửa, bước qua kiếp người Nụ cười còn giữ trên môi Xem như tồn tại... có thời hơn không?! Tiếc cho mộng cá hoá rồng Mảnh đời vụn vỡ ngửa lòng trắng tay Quẩn quanh dưới đáy vũ đài Bơi dòng nước ngược miệt mài tuổi xanh Chữ “Danh” bèo bọt đã đành Chữ “Tài” chắp nối được nhành cây khô Một đời vay mượn chữ “Vô” Vô năng, vô phúc, vô.... hồ chí minh (không tiền) Ủi an lời nhắn nghĩa tình! Đường mây trao gửi... quý mình nhớ ta Xin mượn hoa Sứ ướp trà Mong ngày nắng đẹp đậm đà hàn huyên Mùa Thu - 07/10/2020

Thằng hèn!

Hình ảnh
Khi còn sống tại VN tại hạ cũng như rất đông người Việt từng bị ám ảnh bởi: - Tiền bạc và sự giàu có - Danh tiếng và sự sang trọng - Đẳng cấp và lời khen của mọi người .... Và rồi còn bị ám ảnh bởi rất nhiều thứ khác như "tài giỏi", "thông thái", "trãi đời".... nhiều thứ đó nó kết đúc thành con người, thành cuộc sống hay nói đúng hơn là sự nghiệp và nhân cách của chính mình. Qua này rồi thì vẫn còn ám ảnh mấy cái "hồng trần" đó! bỏ sao được... Bởi không có tiền thì không có thánh thiện, chân lý hay đúng đắn gì cả... Một đứa trẻ khát sữa sẽ khóc la để mong kiếm tìm-thỏa mãn cái nhu cầu rất bản năng đó; thì khi rủng rỉnh vài ba đồng trong túi có thể mình sẽ nghĩ tiền không quan trọng bằng nhân cách. NHƯNG: Cứ thử đói vài ba hôm xem, coi cái bao tử lê lếch thở và cái đạo mạo-sĩ diện cái nào hơn? Cứ cận kề chết cho...

Sống cho người khác

Hình ảnh
Ở VN có nhiều người cả đời chưa biết trời tuyết là gì, họ cũng chưa biết về Chúa là thế nào nhưng họ có thể kể, thậm chí là viết cả ra sách về Giáng Sinh như những người tường tận và từng trải… Nên cũng không lạ gì khi đâu đâu cũng có nhiều người hay dạy người khác cách sống mặc dù họ chưa bao giờ ở trong hoàn cảnh hay cảm nhận về suy nghĩ của người khác. Bởi lẽ tính kêu căng mà con người cho rằng mình quyền phán xét thế sự, sự tự phụ luôn mách bảo rằng ta là duy nhất là ánh sáng và đúng đắn… “Văn hóa trề môi” gần như là một thói quen vô thức khi được nghe nói hoặc kể lể về một ai đó mà thực tế thì ngay cả bản thân mình cũng khó tránh khỏi, chỉ có thể nhắc nhở bản thân ghi khắc mà tiết chế lại mỗi khi phấn chấn một vấn đề nào đó quá mức… Giáng Sinh, nhiều đứa học trò cũ hỏi rằng qua Mỹ giờ thầy làm gì? có ổn không? KHÔNG. Qua này cũng nửa chừng Xuân rồi, điều có thể bắt đầu là cứ làm thuê làm mướn trước cái đã, rồi cố gắng thì sẽ có cuộc sống đỡ vất vả hơn… Nước Mỹ đâu có dọn s...

Thương yêu để lại

Tôi ít nghe những bài nhạc trẻ chắc có lẽ bởi tôi quá quen thuộc với những cái tên Anh Bằng, Ngô Thụy Miên, Vũ Thành An... Ấy vậy mà có một bài hát khiến tôi phải khựng lại... mặc dù ca từ khá đơn giản và thiếu sâu sắc...Nhưng nó khiến tôi rung động, mỗi lần nghe là những kỷ niệm xa xưa ùa về, đáng yêu và đáng yêu lắm... Đó cũng là lần đầu một bộ phim Việt làm tôi ấn tượng nhất. Tôi thấy mình trong đó, tôi thấy những tháng năm rực rỡ hôm nào còn mãi tiếc nuối về cuộc đời chưa trọn vẹn này...

Giá như!!!

Hình ảnh
Trong vòng quay hối hả của cuộc sống, rồi cũng có lúc người ta dừng lại. Có người không biết mình phải đi tiếp ra sao, có người muốn được nghỉ ngơi… Còn anh, những lần anh dừng lại trong cuộc đời mình, em à, hình như đều để nghĩ về em.  Giá như…! Nơi Sài Gòn đô hội, tấp nập, anh bị cuốn vào guồng quay của công việc, của những đam mê thành công, của những tham vọng lợi danh. Nhiều người bảo anh: thế là đủ rồi đấy, cần dừng chân và tìm kiếm cho mình một bến đỗ bình yên đi. Nhưng nào ai biết anh sợ cái sự bình yên ấy đến mức nào, nó chỉ khiến anh có thời gian suy nghĩ về một niềm hối tiếc, niềm hối tiếc mang tên em. Giá như…! Yêu thì có cả ngàn lý do, chia tay thì chỉ bởi một lý do duy nhất: Người ta không còn dành tình yêu cho nhau nữa. Giá như ngày ấy khi chia tay nhau, anh chỉ cần nói một điều: Anh đã hết yêu em.  Giá như, ngày đó em đã giữ anh lại, đừng buông tay anh dễ dàng như vậy!  Mình chia tay nhau khi ấy đang là mùa đông em nhỉ? Mình chia tay khi bàn t...