Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Kỷ niệm

Lá thư mùa Thu!

Hình ảnh
Ráng chiều!!! Ráng chiều mùa này không còn là những vệt tím, dãy cam đan xen vào nhau nữa! Cũng hiếm khi là mấy tảng mây ngơ ngác, lững thững, vô vi ngày nào…  Tiếng còi tàu vọng vang giữa chập chờn, yên ắng đã không còn khiến con người ta hãi hùng, phẫn nộ như trước nữa! Lũ kiến vẫn đang cuống cuồng lạc lối nhau bởi mấy tấm màn sương rét mướt đương đoạ đày, ghì chặt lên mấy bước chân nhỏ bé thất thần, tội nghiệp… Mà em ơi, Thu về… mấy dấu cô liêu?! Con phố nơi anh sống đẹp vô ngần, láng nháng những căn nhà thưa thớt trầm mình dưới dãy đồi xanh um mà bịt bùng trong tầm mắt. Xa xa là mấy nhánh sông chợt rạng ngời và óng ánh đến say lòng.  Sông xứ này sao lắm kiêu sa và trập trùng quá đỗi? Tưởng chừng như sự ơ thờ của lồng lộng chỉ có ở lòng người đang khắc khoải bởi chia phôi chất chồng lên năm tháng… thì mấy khúc sông dài ngoằn mà móp méo nơi đây cũng có khác gì mấy! Thỉnh thoảng có mấy con ong rừng lò mò với đôi cánh ướt nhẹp bởi sương-tuyết làm xao động những lặng lẽ vốn dĩ ...

Thu sầu!

Hình ảnh
Em,  Ngót nghét ba năm xứ này rồi, thời gian vèo cái tưởng như suôn sẻ mọi điều thì lại có quá nhiều thứ đáng lo nghĩ. Nếu biết mọi sự đầy khó khăn thế này có lẽ anh không đủ can đảm để đến đây.  Nhớ em, mà cũng chưa từng một lần được ẵm thằng con, vậy thì mọi thứ dẫu đủ đầy, thừa mứa nơi đây cũng có ý nghĩa gì? Cuộc sống nơi này như vật vờ cho qua hết tháng ngày mong mỏi, lê thê, vô vị quá.  Anh chỉ biết cặm cụi làm, đọc và viết làm xàm nhiều thứ để đừng có khoảng trống nào cho suy nghĩ, muộn phiền hiện hữu. Càng cố bao nhiêu càng khiến những toan tính, lo âu vây ráp mình bấy nhiêu. Mệt mỏi thật!  Hai vợ chồng mình cũng ít nói chuyện hẳn, dường như mọi lúc gọi về thì thời gian tương tác đều dành hết cho thằng con, có chăng chỉ là vài ba cái nhìn chóng vánh, tư lự mà thôi. Vui đó thôi, để khi tắt điện thoại rồi nhiều suy nghĩ bâng quơ dồn dập kéo về.  Anh cũng không còn tâm trí thơ thẫn trau chuốt câu chữ như mọi khi, sự hốc hác cằn cỗi đang hiện diện vây bủa qu...

Nét chữ

Hình ảnh
Những lần nghe bài "Thư của Lính" có đoạn "mượn balo làm bàn nên nét chữ không ngay" thật.... khiến mình cảm thấy bản thân vội vã và hờ hững quá trong thế giới hiện đại này. Đã bao lâu rồi ta chưa cầm lại ngọn bút? trong khi đang sống trong một thế giới đủ đầy những phương tiện viết-vẽ như vậy? Có lẽ chỉ là ta ơ thờ quá với những thứ vốn mộc mạc trong cuộc sống trưởng thành này?! Một cuộc sống được bao phủ bởi email, facebook và bàn phím... Nên, có dịp chỉ biết tự rèn thư pháp rồi chỉn chu lại nét viết; cũng như ghi chép ra nhiều thứ để hy vọng rằng mình còn giữ được chút nào hay chút nấy những gì gọi là kỷ niệm-đơn sơ này, nhất là trong một cuộc sống nơi xứ người rất dễ khiến mình xao lãng hồn Việt lắm. Tự nhủ!

Doanh Nhân Phạm Nguyễn Bảo Nguyên – Giám đốc công ty GC com

Hình ảnh
Doanh Nhân  Phạm Nguyễn Bảo Nguyên  – Giám đốc công ty GC com Tài Năng Trẻ Của Đất Gò Công “ Xây Dựng Thương Hiệu Bằng Uy Tín Và Chất Lượng Sản Phẩm ” Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Gò Công – cái nôi của cuộc khởi nghĩa do Bình Tây Đại nguyên sối Trương Định khởi xướng, nên Anh luôn bị thôi thúc bởi lòng yêu quê hương, đất Nước, đặt biệt là niềm tự hào dân tộc. Trong tình hình xã hội năng động ngày nay, nhu cầu tìm kiếm một công cụ tin học hỗ trợ đắc lực cho các hoạt động thường nhật, tích hợp nhiều tính năng độc đáo như một phương tiện đưa mọi người xích lại gần nhau hơn trong một thế giới hài hồ đầy màu sắc là một nhu cầu hết sức thiết thực, một bộ phận không nhỏ người dân đã xem chiếc máy tính như một thực thể sống động trong ngôi nhà của họ, đôi khi chiếc máy còn là người sẻ chia những vui, buồn, hờn, giận thường gặp trong cuộc sống… Cũng giống như các loại máy móc khác, những sự cố thường gặp trên máy tính gây rắc rối không ít cho người sử dụng...

Hành trình đánh cá trên đảo

Hình ảnh
Ðánh bắt hải sản ở Vàm Láng, Tân Thành... là một nghề truyền thống, có lịch sử lâu đời, đến nay vẫn còn tồn tại nhiều cách thức đánh bắt thủ công cổ truyền như: nghề câu mực, câu cá song; nghề chã, nghề chài; nghề đào sái sùng; nghề đánh cá đèn v.v.. trong đó hình thức đánh đăng; đóng đáy cũng rất được ưa chuộng. Theo chân đoàn đánh cá tôi với hành trang chỉ là vài ba bộ đồ như những gì anh em đi biển khác thường chuẩn bị cho mình trước lúc ra khơi, đơn giản thế là vì ghe thuyền rất chật chội hơn nữa ra biển thì chẳng ai lại quan trọng cái việc "chải chuốt" cho mình cả. Tôi cũng không quên trang bị cho mình bộ áo mưa bó sát người thứ mà người đi biển chuộng hơn là áo lạnh, quần jean... Ly cafe đang uống còn dang dở thì xe chở hàng đã đến, anh em chúng tôi nhanh chóng chuyển hàng lên xe để chở xuống cảng cho kịp con nước. Cuộc hành trình bắt đầu với việc chuẩn bị những thứ tối thiểu như, gạo, muối, xăng dầu và nước đá.... Xe ghé sang hãng nước đá Gò Công, đây cũng ch...

Xa rồi Bảo ơi….!!! (Thư của Thu Huyền từ Canada viết cho tôi)

Hình ảnh
Sài Gòn đã bước vào mùa mưa, tự dưng tôi lại thấy nhớ đến….Bảo…! Tôi gặp Bảo thật tình cờ ! … Bảo nhớ không, hồi đó tôi mang cặp mắt kiếng dày cộp đến… 4 đi ốp, Bảo gọi tôi là….Cú Mèo… . Cho đến bây giờ tôi vẫn không hiểu vì sao Bảo gọi tôi như thế, nhưng tôi thích cái tên… Cú Mèo mà Bảo đặt cho tôi !. Có lẽ lúc đó trông tôi cũng giống…Cú Mèo thật !. Lâu rồi tôi không được gặp Bảo, Bảo biết không ? Nhờ Bảo mà tôi cũng học thêm được nhiều điều từ cuộc sống đấy !. Tôi sinh trước Bảo… 3 tháng nhưng trông Bảo có vẻ… già dặn hơn tôi nhiều, Bảo nhỉ ? Bảo có nhớ cái hôm đầu tiên tôi đi nhận làm… gia sư không ? (tôi nhớ lần đó Bảo đưa tôi đi mà ). Hôm đó thật là vui Bảo nhỉ ?(tôi thấy Bảo cũng vui ). Thế rồi….lần đầu tiên tôi nhận được tháng lương do chính sức lao động của mình làm ra….tôi…tôi… đã khóc rất nhiều ! (Bảo biết vì sao rồi đó !). Thật sự… lúc đó tôi buồn lắm Bảo ơi !. Tôi vẫn nhớ Bảo nói với tôi rằng “cuộc sống là thế đấy !”. Bảo cũng ngạc nhiên vì sự yếu đuối của tôi phả...