Thư gửi con trai!
Con trai yêu dấu, Hôm nay là một ngày thật đặc biệt. Ở nước Mỹ xa xôi, em gái nhỏ của con vừa tròn một tuần tuổi. Em bé còn đỏ hỏn, khóc cười lạ lẫm, khiến ba mẹ tất bật cả ngày lẫn đêm mọi thứ giờ đây dường như đổ dồn cho em con. Nhưng không, trong trái tim ba mẹ, chưa bao giờ vơi đi tình thương dành cho chàng trai bé nhỏ của mình — cậu bé 5 tuổi vẫn đang ngày ngày tập viết chữ, tập gõ những nốt nhạc, tập vẽ những gam màu đầu tiên đến bận rộn như một người trưởng thành đương vất vả trong công việc. Ba mẹ nhớ con da diết. Nhớ tiếng cười trong veo, nhớ ánh mắt long lanh hay hỏi dồn dập cả ngàn câu hỏi. Nhớ cả đôi bàn tay nhỏ xíu luôn cố gắng hết mình để trở thành “anh lớn”. Ba mẹ biết, con đã phải gắng gượng thật nhiều. Khi hay tin con bị máng vốn vì không chịu tập vẽ, ba mẹ buồn lắm. Ban đầu, trong cơn nóng ruột, ba mẹ còn nghĩ đến chuyện nghiêm khắc lên con. Nhưng rồi bỗng nhớ về chính tuổi thơ mình — cũng từng chịu những lời nặng nề, những roi vọt đau rát ... Ba mẹ ...